Đang đọc

Cửu Châu Đại Lục

Chương 3: Chu Tước Phần Thiên Quyết

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 3: Chu Tước Phần Thiên Quyết
Đã tạo xong MP3
Tải audio
Sáng hôm sau, cửa chòi củi bị đẩy ra bằng một lực nhẹ nhàng đến kỳ quái so với chủ nhân của bàn tay đó.

Một bóng người to như cánh cửa lách vào, khom lưng cho khỏi đụng đầu vào xà chòi, tay bưng một nồi cháo còn bốc khói. Thạch Đại Xuyên — mười bảy tuổi, cao gần chín thước ta, vai rộng gấp rưỡi người thường, da đen bóng như đồng hun, đầu cạo trọc chỉ chừa một chỏm tóc buộc sau gáy. Cả người hắn ám mùi than lò rèn, và gương mặt vốn lúc nào cũng toe toét giờ đang sa sầm như trời sắp giông.

"Còn sống không?" Hắn đặt nồi cháo xuống, ngồi xổm cạnh ổ rơm, cặp mắt to đảo khắp người Lâm Trần. "Đêm qua tao lẻn vào, mày sốt mê man, tao đổ cho nửa bát thuốc rồi phải về kẻo cha tao chửi. Cả đêm tao rèn hỏng ba lưỡi cuốc vì tay run. Lâm Trần, mày nói một tiếng đi — tao vác chùy sang đập cho lão già họ Lâm đó một trận, cùng lắm tao đền mạng!"

"Rồi cha mày mất đứa con, lò rèn mất người nối." Lâm Trần chống tay ngồi dậy. "Đập một trận, đáng không?"

"Nhưng mà—"

"Đại Xuyên." Lâm Trần nhìn thẳng vào mắt bạn. "Nợ này tao tự đòi. Không phải hôm nay, nhưng tao sẽ đòi. Tin tao không?"

Thạch Đại Xuyên nhìn lại hắn. Thằng bạn gầy gò của hắn hôm nay có gì đó khang khác — vẫn mặt mũi bầm dập, môi nứt, vậy mà đôi mắt lại sáng một cách đáng sợ, như hai hòn than vừa được thổi bùng. Đại Xuyên vốn khờ chuyện chữ nghĩa, nhưng nhìn người thì chưa bao giờ sai.

"…Tin." Hắn gãi cái đầu trọc, cuối cùng nhe răng cười. "Mắt mày hôm nay giống mắt cha tao lúc nhìn thấy quặng tốt. Thôi được, ăn cháo đi. Cháo cá, tao giấu phần của tao đấy."

Ăn xong, trước khi chui ra khỏi chòi, Đại Xuyên còn ngoái lại dặn: "Tuyển đồ tiên môn tháng năm đấy. Tao không có linh căn, đo mấy lần rồi, khỏi mơ. Nhưng mày cứ đi thử. Nhỡ cái máy đó hỏng thì sao? Tao thấy mấy thứ đá phát sáng đó gian lắm."

Lâm Trần bật cười — nụ cười đầu tiên sau trận đòn. Thằng to xác này, đôi khi nói trúng những điều mà cả trấn thông minh không ai nói nổi.

Trong ngực hắn, có tiếng cười khẽ lạnh nhạt của người vừa thức giấc: "Thằng nhóc vác búa đó, mắt kém mà tâm sáng. Được, giờ đuổi hết tạp niệm đi, tiểu tử. Đến giờ học rồi."

---

"Trước khi trao công pháp, ta nói ba chuyện. Nghe xong còn muốn học thì học."

Giọng Hỏa Tổ trong tim hắn nghiêm lại, không còn nửa phần châm chọc:

"Chuyện thứ nhất — thể chất của ngươi tên là Thần Hỏa Chi Thể."

"Trời đất có những ngọn lửa sinh ra từ khai thiên, gọi là thần hỏa, mỗi ngọn đều có linh, có tính, có ngạo khí riêng. Người thường chạm vào thì thành tro, thiên tài cưỡng thu thì bị lửa thiêu ngược tâm mạch. Duy có Thần Hỏa Chi Thể — vạn năm khó gặp một — là cái lò sống mà thần hỏa nhìn nhận: có thể dung nạp thần hỏa, nuôi thần hỏa, và cùng thần hỏa lớn lên. Thể chất này không đo được bằng trắc linh thạch, vì nó không phải 'linh căn' — nó đứng trên linh căn."

"Chuyện thứ hai — trong người ngươi đã có một ngọn."

Lâm Trần nắm chặt viên ngọc: "Cái đốm chớp trong kén…"

"Một tia bản nguyên của Chu Tước Thần Hỏa — lửa đứng hàng thứ tư trong tất cả lửa của trời đất." Giọng Hỏa Tổ trầm xuống, mang theo âm sắc gì đó rất xa xăm. "Nó vốn ngụ trong viên ngọc này. Ngày ngươi ra đời, mẹ ngươi dẫn nó vào ngực ngươi, rồi dùng chính nó dệt kén phong ấn — lấy lửa giấu lửa, lấy khí tức thần hỏa che khí tức thể chất. Cho nên mười sáu năm, không một ai — kể cả kẻ đã đốt nhà ngươi — ngửi ra ngươi là cái gì."

"Chuyện thứ ba." Giọng nói dừng một nhịp. "Phong ấn này mở ra không phải bằng chìa khóa, mà bằng lửa tôi thân. Mỗi lớp kén tan đi, tia thần hỏa kia sẽ thiêu qua da thịt kinh mạch ngươi một lần — thiêu thật, đau thật, không thuốc nào giảm được. Chịu nổi, thân thể ngươi lột xác một tầng, tu vi tiến một bước. Chịu không nổi…" giọng nói nhạt đi, "…thì thành một nắm tro, và ta lại ngủ tiếp ba nghìn năm chờ người khác. Ta không gạt ngươi — đau đến mức nào, ta nói trước: trận đòn hôm qua, so với nó, là gãi ngứa."

Chòi củi lặng ngắt. Ngoài kia có tiếng gia nhân quét sân, tiếng chim sẻ cãi nhau trên nóc.

"Bắt đầu từ đâu?" Lâm Trần hỏi.

Hỏa Tổ bật cười. Lần này tiếng cười ấy có chút gì đó thật lòng: "Không hỏi 'có chết không', chỉ hỏi 'bắt đầu từ đâu'. Được lắm. Con của Diêu Cơ, quả nhiên không phải hạng tham sống."

"Vậy thì — khắc ghi cho kỹ. Công pháp ta truyền cho ngươi tên là «Chu Tước Phần Thiên Quyết», chín chuyển, là pháp môn đứng đầu trong tất cả công pháp luyện hỏa của thiên hạ này. Ba nghìn năm trước, muốn liếc qua một trang của nó, người ta phải quỳ ba năm trước thềm điện — còn phải xem có đủ tư cách quỳ hay không."

Lâm Trần chợt hỏi: "Điện nào?"

"…Hỏi lắm thế." Hỏa Tổ đáp cụt lủn, rồi lờ luôn câu hỏi. "Nhắm mắt. Thả lỏng. Ta độ khẩu quyết vào thức hải ngươi — thứ này không truyền bằng miệng, mà truyền bằng lửa."

Lâm Trần nhắm mắt.

Hơi ấm từ viên ngọc tràn lên trán hắn, và trong bóng tối sau mí mắt, những dòng chữ bằng lửa bắt đầu hiện ra — từng chữ, từng câu, cổ kính và ngạo nghễ, tự cháy tự sáng, in thẳng vào tận đáy hồn. Cùng với chữ là hình: một con chim lửa khổng lồ dang cánh giữa trời, mỗi sợi lông vũ là một dòng chân quyết vận hành, khí lưu chuyển theo cánh chim qua mười hai kinh mạch, hội về giữa ngực như trăm sông đổ về một biển lửa.

«Chu Tước Phần Thiên Quyết — Đệ nhất chuyển: Noãn Hỏa Dưỡng Thân.»

---

Đêm thứ nhất.

Canh ba, cả Lâm gia ngủ say. Lâm Trần ngồi xếp bằng trên ổ rơm, ngọc bội áp giữa ngực, hai tay kết ấn theo pháp quyết vừa khắc vào hồn.

"Nhớ kỹ," giọng Hỏa Tổ vang lần cuối, "vòng đầu tiên, dẫn tia thần hỏa liếm qua lớp kén ngoài cùng. Nó tan đến đâu, lửa tràn đến đó. Đừng chống lại cơn đau — chống là kinh mạch đứt. Hãy nuốt nó xuống, như ngươi đã nuốt mười năm ở cái nhà này. Ngươi giỏi nhất chuyện đó mà, phải không?"

"Ừ." Lâm Trần đáp. Rồi hắn vận quyết.

Khoảnh khắc đầu tiên, chỉ là ấm — hơi ấm quen thuộc của viên ngọc, lan từ ngực ra bốn phía.

Khoảnh khắc thứ hai, cái kén trong ngực hắn khẽ rung. Một sợi tơ lửa ngoài cùng đứt ra, tan thành một giọt lửa lỏng nhỏ bằng hạt gạo, rơi vào dòng khí huyết.

Khoảnh khắc thứ ba, thế giới biến thành địa ngục.

Không phải bỏng. Bỏng là da. Thứ này chảy trong mạch máu — như ai đó rót đồng nóng chảy vào lòng sông thân thể, đốt từ trong ra ngoài, từng tấc kinh mạch, từng thớ thịt, từng đốt xương. Lâm Trần nghe thấy chính răng mình nghiến vào nhau kèn kẹt. Toàn thân hắn đỏ rực lên trong bóng tối như một thỏi sắt vừa rút khỏi lò, mồ hôi vừa ứa ra đã bốc hơi xèo xèo trên da.

Nuốt xuống.

Hắn không biết mình đã nuốt bao nhiêu tiếng gào vào trong ngực. Hắn chỉ biết bám vào một thứ duy nhất giữa biển lửa — không phải khẩu quyết, khẩu quyết đã thành bản năng — mà là một hình ảnh: gương mặt mẹ đêm cuối, ngón tay mẹ sửa sợi dây đeo trên cổ hắn.

Mẹ dệt cái kén này bằng mười tháng mang nặng và cả tính mạng về sau. Từng sợi tơ lửa đang thiêu hắn đêm nay, là từng sợi mẹ đã từng vuốt qua.

Đau thế này mà nhớ mẹ, thì chịu được.

Đến lúc tiếng gà gáy đầu tiên vọng vào chòi củi, giọt lửa cuối cùng của lớp kén thứ nhất tan vào huyệt Khí Hải dưới rốn hắn — và ở đó, nơi mười sáu năm nay im lìm như giếng cạn, một xoáy nước ấm áp chậm rãi xoay tròn, bắt đầu hút vào những sợi linh khí đầu tiên của trời đất.

Luyện Khí — nhập môn.

Lâm Trần đổ vật xuống ổ rơm, thở như kéo bễ, toàn thân bốc hơi trắng, quần áo mục thành tro vụn từng mảng. Nhưng hắn đang cười. Nằm giữa đống rơm cháy xém, thiếu niên cười không thành tiếng, nước mắt chảy ngang qua thái dương.

Hắn cảm nhận được. Linh khí. Thứ mà cả trấn này bảo hắn cả đời không chạm tới, đang chảy vào người hắn, ngoan ngoãn như suối về sông.

"Bảy ngày." Giọng Hỏa Tổ vang lên, và nếu Lâm Trần còn sức để ý, hắn sẽ nhận ra giọng nói ba nghìn năm ấy đang cố nén một điều gì rất giống kinh ngạc. "Lớp kén thứ nhất, ta dự tính ngươi cần một tháng. Xem ra… bảy ngày là đủ. Ngủ đi. Đêm mai luyện tiếp."

---

Bảy ngày tiếp theo, Lâm gia không ai để ý đến chòi củi hậu viện.

Trong mắt bọn gia nhân, thằng phế vật ăn đòn nằm liệt, ban ngày lê lết ra giếng giặt giũ thuốc thang, mặt mũi tái nhợt, đi đứng lom khom — đáng đời. Không ai biết cái dáng lom khom đó che giấu hai chuyện: một, xương sườn gãy của hắn đã liền lại từ đêm thứ ba, được lửa tôi qua còn cứng hơn trước; hai, dưới lớp áo vá, da thịt thiếu niên đang đổi khác từng đêm — những vết chai mười năm gánh nước bong dần, màu da nâu sạm ánh lên một sắc đồng mờ, gân cốt kêu lách tách như măng nứt đất mỗi lần hắn vận quyết.

Đêm thứ tư, Lâm Trần dẫn được vòng linh khí đầu tiên chạy trọn một chu thiên.

Đêm thứ sáu, hắn ngồi luyện tới canh tư mà không toát mồ hôi nữa — Noãn Hỏa Dưỡng Thân đã thành nếp, lửa và thân bắt đầu quen hơi nhau.

Và đêm thứ bảy, khi vòng chu thiên thứ ba mươi sáu khép lại, xoáy linh khí nơi Khí Hải khẽ "rùng" một cái, định hình thành một hồ khí nhỏ, lặng và sáng.

Luyện Khí tầng một — vững như bàn thạch.

"Bảy ngày từ phàm nhân lên Luyện Khí tầng một, căn cơ không nứt một đường chỉ." Hỏa Tổ chậm rãi nói. "Tiểu tử, ngươi có biết ba nghìn năm trước, thành tích này đặt ở thánh địa nào thì thế nào không?"

"Thế nào?" Lâm Trần hỏi, đang lấy giẻ lau mồ hôi.

"Thì cũng chỉ được khen một câu 'không tệ' thôi." Hỏa Tổ nói tỉnh bơ. "Đừng vội kiêu. Thiên tài mà ta từng thấy, có kẻ ba ngày. Ngươi hơn nó ở chỗ khác — nó gào suốt ba ngày, còn ngươi bảy ngày không rên một tiếng. Gào hay không gào, sau này chính là ranh giới giữa kẻ chết giữa đường và kẻ đi đến cuối."

Lâm Trần đang định hỏi "thiên tài đó là ai", thì cả người hắn chợt cứng lại.

Tai hắn — thính hơn hẳn từ sau lửa tôi thân — bắt được một âm thanh không nên có: tiếng bước chân. Rất nhẹ, rất chậm, đang dẫm trên lớp lá khô ngoài chòi củi. Không phải chuột. Chuột không biết dừng lại nín thở mỗi khi gió ngừng.

Canh tư gần tàn. Cả Lâm gia chìm trong giấc ngủ say nhất của đêm.

Bước chân dừng ngay ngoài vách. Qua khe hở giữa hai tấm ván mục, một mùi thoang thoảng luồn vào — mùi thuốc mê trộn trong dầu hỏa, và bên dưới nó, tanh lạnh, là mùi của kim loại được tẩm độc.

Trong bóng tối, Lâm Trần nằm im như ngủ, hơi thở đều đặn, nhưng bàn tay dưới lớp chăn rách đã chậm rãi siết lại.

Then cửa chòi khẽ động — "cạch" — một tiếng gần như không thể nghe thấy.

Cánh cửa mở ra một khe đen ngòm, và trong khe đen đó, một lưỡi dao mỏng lóe lên ánh sao.