Đang đọc

Cửu Châu Đại Lục

Chương 2: Giọng nói trong ngọc bội

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 2: Giọng nói trong ngọc bội
Đã tạo xong MP3
Tải audio
Trong chòi củi tối đen, Lâm Trần ngồi bật dậy khỏi ổ rơm — động tác ấy kéo hai dẻ xương sườn gãy nghiến vào nhau, đau đến nổ đom đóm mắt, nhưng hắn không kêu lấy nửa tiếng.
Mười năm ở Lâm gia dạy hắn một điều: gặp chuyện lạ, việc đầu tiên không phải là sợ, mà là im lặng và nghe.
Hắn nắm chặt chiếc ngọc bội đang tỏa sáng đỏ sẫm trong tay, quét mắt một vòng quanh chòi. Vách gỗ mục, đống củi, bát cháo nguội. Không có ai. Cửa chòi vẫn cài then bên trong.
Giọng nói kia không đến từ bên ngoài. Nó vang lên ở giữa lồng ngực hắn, nơi trái tim đang đập thình thịch.
"Nhìn đủ chưa?" Giọng nữ lạnh nhạt lại cất lên, lần này mang theo một tia bực dọc. "Ta ở trong ngọc, không phải trong đống củi nhà ngươi."
Lâm Trần cúi xuống nhìn viên ngọc. Ánh sáng đỏ sẫm chảy dọc theo từng đường vân lông vũ, chậm rãi, như hơi thở.
"…Ngươi là ai?" Hắn hỏi khẽ, giọng khàn đặc vì máu còn nghẹn trong họng. "Yêu? Ma? Hay quỷ hồn?"
"Yêu? Ma?" Giọng nói ấy bật ra một tiếng cười, ngắn và sắc như dao chạm đá. "Ba nghìn năm trước, yêu ma nghe đến tên ta phải quỳ rạp từ trăm dặm. Tiểu tử, ngươi là kẻ đầu tiên dám hỏi ta câu đó."
"Vậy ngươi tên gì?"
"Chưa đến lúc ngươi được biết." Câu trả lời dứt khoát đến mức không chừa một khe hở. "Gọi ta là… Hỏa Tổ. Tạm thế đi."
Hỏa Tổ. Tổ của lửa. Lâm Trần nhíu mày. Cái danh xưng này ngông cuồng đến mức nghe như trò đùa — nhưng hơi ấm đang lan tỏa từ viên ngọc, luồn qua từng vết bầm trên người hắn như dòng nước ấm, lại thật đến không thể thật hơn.
"Được, Hỏa Tổ tiền bối." Hắn quyết định tạm tin một nửa. "Tiền bối ở trong ngọc của mẹ ta… bao lâu rồi?"
Viên ngọc im lặng một thoáng.
"Lâu hơn ngươi tưởng." Giọng nói đáp, rồi đổi hướng nhanh như trở bàn tay. "Đến lượt ta hỏi. Trả lời cho tử tế, đừng để ta phải tự đi lục lọi — đầu ngươi bây giờ yếu như tổ chim rách, lục mạnh tay là hỏng."
Lâm Trần: "…"
"Thứ nhất. Bây giờ là niên đại nào? Thiên Hỏa Đồ… khụ. Trên đời còn ai nhắc đến bốn chữ 'Phần Thiên Chi Loạn' không?"
"Chưa từng nghe." Lâm Trần lắc đầu. "Niên đại thì… trấn này dùng lịch của Đại Yên Vương Triều, năm nay là năm Cảnh Hòa thứ mười chín."
"Đại Yên? Cảnh Hòa?" Giọng nói lẩm bẩm, càng lúc càng nhỏ. "Toàn những cái tên chưa từng nghe… Vậy là đám vương triều thời đó đã thay không biết bao nhiêu đợt rồi…"
Một quãng lặng dài. Lâu đến mức Lâm Trần tưởng "Hỏa Tổ" đã ngủ lại. Rồi giọng nói vang lên, và lần này, từng chữ đều chậm:
"Thứ hai. Diêu Cơ — người đeo viên ngọc này trước ngươi. Bà ấy đâu?"
Lâm Trần siết nhẹ viên ngọc.
"Tiền bối nói tên đó lúc mới tỉnh." Hắn nói. "Diêu Cơ là ai?"
"Ta hỏi trước."
"Ngọc này là của mẹ ta." Lâm Trần nhìn xuống những đường vân đỏ, cổ họng khô lại. "Mẹ ta họ Diêu. Người trong trấn gọi mẹ là Diêu thị. Còn tên thật… ta chưa từng được biết. Mười năm trước, cha mẹ ta chết trong một trận cháy. Ta là con trai bà ấy — Lâm Trần."
Viên ngọc lặng đi.
Lần này không phải quãng lặng của suy nghĩ. Ánh sáng đỏ trên các đường vân lông vũ khựng lại giữa chừng, như một hơi thở bị nén ngang lồng ngực. Trong tim mình, Lâm Trần mơ hồ cảm nhận được một thứ cảm xúc không phải của hắn — nó lạnh, nó cũ, và nó nặng như tảng đá chìm dưới đáy hồ ba nghìn năm.
"…Chết rồi à." Cuối cùng giọng nói cất lên, bình thản đến kỳ lạ. "Con bé đó, đến cuối vẫn không chịu quay về cầu cứu. Đúng là… cứng đầu."
"Tiền bối biết mẹ ta?" Lâm Trần chồm tới, quên cả xương sườn gãy, đau đến hít ngược một hơi. "Mẹ ta là người thế nào? Bà từ đâu tới? Trận cháy đó—"
"Từng câu một, tiểu tử." Hỏa Tổ ngắt lời. "Ngươi muốn biết. Ta cũng có thứ muốn biết. Trận cháy đó — kể lại. Kể hết, từng chi tiết ngươi còn nhớ, đừng bỏ sót thứ gì."
Lâm Trần hít một hơi thật sâu.
Rồi hắn kể. Những mảnh ký ức của đứa trẻ sáu tuổi, mười năm nay hắn tự cấm mình chạm vào, giờ được lôi ra từng mảnh một: buổi sáng cha xoa đầu hắn bảo sang lò rèn nhà Thạch bá chơi, ở lại ăn cơm tối luôn. Nụ cười của mẹ hôm ấy — mẹ cười, nhưng đứng ở cửa nhìn theo hắn rất lâu. Nửa đêm trời đỏ rực. Tiếng người hô hoán. Hắn vùng chạy về, chui qua chân người lớn, thấy căn nhà đã thành một cột lửa khổng lồ — và hắn nhớ, hắn nhớ rất rõ, vì hình ảnh đó mười năm nay đêm nào cũng quay lại trong mơ:
"Lửa đêm đó có màu sai." Giọng Lâm Trần khàn hẳn đi. "Ở giữa, chỗ cháy dữ nhất, ngọn lửa không đỏ. Nó đen. Đen như mực, mà vẫn sáng. Ta kể cho người lớn, ai cũng bảo trẻ con nhìn nhầm. Nhưng ta không nhầm. Và còn nữa — nhà hàng xóm sát vách, mái tranh cách chưa đầy một sải tay, không hề bén lửa. Sau đó người ta lôi ta từ gầm chạn nước ra, cả người ta không một vết bỏng, dù chạn nước chỉ cách đống lửa mấy bước chân. Ai cũng bảo ta mệnh lớn."
Hắn dừng lại, nhìn viên ngọc:
"Không phải mệnh lớn, đúng không?"
Trong tim hắn, thứ cảm xúc lạnh và cũ kia dâng lên thành một cơn sóng — rồi bị đè xuống bằng một sức mạnh ý chí mà Lâm Trần không thể tưởng tượng nổi.
"Hỏa hình như mực, sáng mà đen — đó là âm hỏa, thứ tà vật chuyên thiêu sinh cơ, người thường luyện cả đời cũng không có được." Giọng Hỏa Tổ trở nên sắc như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ. "Lửa biết dừng đúng ranh đất — là có người khống hỏa, vẽ giới trước khi đốt, để không kinh động thế lực nào quanh đó. Còn ngươi không bỏng…" giọng nói khựng nửa nhịp, "…là vì viên ngọc này. Nó nhận ra ngươi, nên che cho ngươi."
Lâm Trần ngồi bất động giữa bóng tối.
Từng chữ rơi xuống, đóng đinh vào cái điều mà mười năm nay hắn nửa ngờ nửa sợ, không dám nghĩ cho trọn:
"Cha mẹ ta… bị người ta giết."
"Bị tu sĩ giết." Hỏa Tổ sửa lại, lạnh lùng và chính xác. "Bị tu sĩ có tu vi không thấp giết, bằng một trận hỏa sát bố trí chu toàn, ngụy trang thành tai nạn. Và tiểu tử, nghe cho kỹ đây — kẻ đó tìm đến không phải vì thù oán buôn trà."
"…Vì cái này?" Lâm Trần từ từ nâng viên ngọc lên ngang mắt.
"Vì thứ mà con bé Diêu Cơ mang theo khi rời khỏi nơi nó phải thuộc về. Trong đó có viên ngọc này, có ta — và có cả ngươi nữa, chỉ là khi ấy chưa ai biết ngươi tồn tại." Hỏa Tổ nói. "Bà ấy chết mà giấu được ngươi, nghĩa là kẻ ra tay tin rằng mọi thứ đã cháy sạch cùng bà ấy. Ngươi sống được mười năm yên ổn là nhờ cái 'chết sạch' đó. Hiểu chưa?"
Lâm Trần nắm tay siết chặt dần, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Trong đầu hắn, những mảnh rời rạc mười năm bỗng tự động xếp lại thành hàng: ánh mắt lão Lâm Khôn sáng nay — vừa thèm vừa sợ; sự "rủ lòng thương" kỳ lạ của Lâm gia với một đứa trẻ mồ côi không máu mủ; việc lão bỗng dưng, ngay trước kỳ tuyển đồ, nhất quyết đoạt viên ngọc này…
"Lão Khôn biết gì đó." Hắn nói qua kẽ răng.
"Ồ?" Hỏa Tổ hơi nhướn giọng. "Mới ăn một trận đòn mà đầu óc sáng ra hẳn. Không tệ. Đúng, con chuột già đó nhiều khả năng biết gì đó — nhưng ngươi mà xông đi hỏi bây giờ, thì sáng mai người ta sẽ vớt xác ngươi dưới suối Thanh Khê. Nó là Luyện Khí tầng chín. Còn ngươi là cái gì?"
Lâm Trần im lặng. Câu này đâm trúng chỗ đau nhất.
"Phế linh căn." Hắn nói, hai chữ ấy tự miệng hắn nói ra còn đắng hơn máu. "Hỏa linh căn hạng Hoàng, tạp chất nặng. Tu đến chết cũng không dẫn nổi khí vào người. Tiền bối tìm được truyền nhân rồi đấy — một thằng gánh nước không có cửa tu tiên."
Hắn chờ một tiếng cười nhạo. Từ nhỏ đến lớn, sau hai chữ "phế vật" bao giờ cũng là tiếng cười.
Nhưng trong ngực hắn chỉ vang lên một khoảng lặng — rồi Hỏa Tổ nói, chậm rãi, mỗi chữ như một hòn than được gắp ra khỏi lò:
"Ai đo cho ngươi?"
"Một tán tu đi ngang trấn, bốn năm trước."
"Bằng cái gì? Trắc linh thạch loại chợ, to bằng nắm tay, đúng không?" Không đợi trả lời, giọng nói tiếp luôn, tia khinh miệt không buồn giấu. "Thứ đá đó đo linh căn phàm tục thì được. Còn đo ngươi? Chẳng khác nào lấy cái đấu đong gạo ra đong biển."
Lâm Trần ngẩn ra: "Ý tiền bối là… đo sai?"
"Đo sai thì đã may cho thiên hạ." Hỏa Tổ nói. "Tiểu tử, ngồi vững vào. Ta cho ngươi xem một thứ."
Không kịp chuẩn bị, Lâm Trần thấy hơi ấm từ viên ngọc đột ngột tràn vào ngực như thủy triều. Trước mắt hắn, bóng tối của chòi củi tan ra —
— và hắn đang nhìn thấy chính cơ thể mình.
Không phải da thịt bên ngoài. Hắn "thấy" vào bên trong: những dòng khí huyết chảy như sông ngòi, những khớp xương sáng mờ mờ, hai dẻ xương sườn gãy đang được một lớp ánh đỏ mỏng như tơ bọc lấy. Và ở giữa lồng ngực, nơi đáng lẽ — theo lời mấy ông thầy kể chuyện ngoài chợ — phải có một "khí hải" để chứa linh khí, hắn thấy một thứ khác.
Một cái kén.
Một cái kén lửa khổng lồ, kết bằng hàng vạn sợi tơ ánh đỏ sẫm xếp khít như lông vũ, lớp chồng lớp, kín không kẽ hở. Toàn bộ nó im lìm, nguội lạnh, ngủ say. Nhưng dưới lớp vỏ kén ấy, sâu thẳm bên trong, có một đốm gì đó đang chớp — chậm, khẽ, kiên nhẫn — như nhịp tim của một sinh vật cổ xưa còn chưa ra đời.
"Thấy chưa?" Giọng Hỏa Tổ vang lên bên tai hắn, và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, trong giọng nói ba nghìn năm ấy có một thứ gần giống với kính nể. "Cái đấu đong gạo chạm vào thứ này, tắt ngóm là phải. Nó không đo được, nên nó báo 'tạp chất'. Bốn năm nay ngươi gánh nước nuôi thân, để mặc cả trấn cười vào mặt — trong khi trong ngực ngươi là thứ mà ba nghìn năm trước, các thánh địa sẵn sàng dốc cạn kho tàng, đổ máu thành sông để tranh nhau."
Ảo cảnh tan. Chòi củi tối đen trở lại. Lâm Trần ngồi đó, tim đập như trống trận, hơi thở dồn dập kéo hai dẻ xương gãy đau buốt mà hắn chẳng buồn để tâm.
"Cái kén đó… là gì?" Hắn hỏi, giọng run.
"Là thể chất của ngươi. Tên của nó, lai lịch của nó, vì sao nó ở trong người ngươi — ngày mai ta nói. Nói bây giờ, ngươi nghe xong sẽ không ngủ được, mà kẻ trọng thương thì cần ngủ." Hỏa Tổ đáp, giọng đã bắt đầu mỏng đi, phai đi, như người nói qua một bức vách ngày càng dày. "Ta vừa tỉnh sau giấc ngủ quá dài, chút thần trí này sắp cạn, phải chìm xuống dưỡng vài canh giờ… Nhưng trước khi ngủ, ta trả ngươi câu hỏi ban nãy, coi như sòng phẳng."
Ánh sáng đỏ trên viên ngọc thu dần về, từng đường vân lông vũ lần lượt tối lại. Chỉ còn giọng nói, mỗi lúc một xa, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng như khắc vào xương:
"Cái kén ngươi thấy — là một tòa phong ấn. Do chính tay mẹ ngươi dệt nên, mượn lực của ta, khóa chặt từ ngày ngươi còn đỏ hỏn. Bà ấy giấu ngươi kỹ đến mức cả trời đất cũng bị lừa suốt mười sáu năm."
"Cho nên nghe cho rõ đây, Lâm Trần. Ngươi không phải phế vật."
"Ngươi là một ngọn lửa bị người ta giấu kín — và kể từ đêm nay, ta sẽ dạy ngươi cách cháy."
Giọng nói dứt. Viên ngọc nguội hẳn, nằm im trong lòng bàn tay thiếu niên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lâm Trần ngồi giữa chòi củi tối đen rất lâu, rất lâu.
Bên ngoài, gà trong trấn bắt đầu gáy canh tư. Hắn từ từ nắm viên ngọc lại, áp lên ngực, đúng chỗ cái kén lửa đang ngủ say dưới lớp da thịt. Nơi khóe mắt thiếu niên có gì đó lấp lánh, nhưng khi hắn mở mắt ra, thứ ánh sáng bướng bỉnh quen thuộc trong đôi mắt đen ấy đã cháy thành một ngọn lửa mới — có tên, có hướng, và có cả hẹn ước.
Phong ấn. Mẹ. Kẻ khống âm hỏa. Lão Lâm Khôn. Kỳ tuyển đồ đầu mùa hạ.
Bốn tháng.
"Được." Hắn nói khẽ vào bóng tối, với người đã ngủ trong ngọc, và với cả chính mình. "Dạy ta cách cháy."
Hắn chưa biết rằng, cũng trong đêm ấy, ở chính viện Lâm gia, đại trưởng lão Lâm Khôn đang chong đèn ngồi trước một phong thư đã ố vàng được lôi ra từ đáy rương khóa ba lớp. Lão đọc lại lần thứ mười cái mệnh lệnh nhận từ mười năm trước, rồi nhìn về hướng chòi củi hậu viện, mắt tam giác híp lại thành một đường chỉ.
"Không giao à…" lão lẩm bẩm, ngón tay khô quắt vuốt bộ ria chuột. "Vậy thì đừng trách lão phu. Dù sao thì các vị 'thượng khách' đó cũng dặn rồi — chỉ cần còn thở là được…"