Nghe truyện
File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.
Đã tạo xong MP3
Kẻ đột nhập đứng im trong khe cửa gần nửa khắc, nghe ngóng. Bên trong, hơi thở của thiếu niên trên ổ rơm vẫn đều đặn, chậm và nặng — hơi thở của một kẻ ốm liệt ngủ say. Gã yên tâm, lách hẳn vào, thuận tay khép cửa lại.
Ánh sao mờ qua lỗ thủng nóc chòi vẽ ra đường nét của gã: vóc dáng lực lưỡng, đầu quấn khăn đen chỉ chừa hai con mắt, tay phải cầm một lưỡi dao mỏng ánh xanh đen, tay trái xách một bầu da căng phồng và một cái túi vải nhỏ. Gã di chuyển nhẹ nhàng đến kỳ lạ so với thân hình đó — chỉ có điều, cánh tay phải của gã hơi cứng, khuỷu tay duỗi không thẳng hẳn, như người mới bị thương chưa lâu.
Gã đến bên ổ rơm, cúi xuống nhìn gương mặt thiếu niên quay nghiêng trong bóng tối. Rồi gã mở túi vải, lấy ra một nắm bột trắng, xòe tay chuẩn bị rắc xuống mũi người đang ngủ.
"Ngửi hết chỗ này, ngủ ba ngày ba đêm," gã nghĩ. "Cắt dây lấy ngọc, tưới dầu, châm lửa. Một thằng ốm liệt chết cháy trong chòi củi — ai thèm truy? Mười năm trước cả nhà nó chẳng phải cũng—"
Ý nghĩ của gã dừng ở đó.
Vì cổ tay đang xòe bột của gã đột nhiên bị một bàn tay khóa chặt — bàn tay nóng như vòng sắt nung.
"Ngươi nói tiếp đi." Thiếu niên trên ổ rơm mở mắt. Trong bóng tối, đôi mắt đó sáng rực như hai hòn than. "Mười năm trước, làm sao?"
Gã đột nhập là kẻ lăn lộn đao búa, phản ứng không chậm: tay phải đảo dao, đâm thẳng vào sườn thiếu niên — một nhát hiểm, nhanh, đủ thấy gã giết người không phải lần đầu.
Nhưng đêm nay gã xui xẻo ở một chỗ: bảy đêm vừa rồi, người nằm trên ổ rơm này ngày nào cũng bị một thứ lửa cổ xưa rót qua từng tấc kinh mạch. Cái đau của lưỡi dao, so với cái đau đó, chậm như bò.
Lâm Trần vặn hông, cùi chỏ đánh gọn vào cổ tay cầm dao — "khắc" — lưỡi dao văng vào đống củi. Gã kia hoảng, tay trái vung bầu da đập tới. Lâm Trần cúi đầu né, đồng thời chân quét ngang. Hai trăm cân thịt đổ rầm xuống nền đất, bụi rơm bay mù.
Gã vừa chống tay định bật dậy thì một đầu gối đã ghim giữa lưng, và thứ gì đó nóng rẫy áp vào gáy gã — là bàn tay của thiếu niên, chỉ là bàn tay thôi, mà da gáy gã đã bỏng rát như bị dí thanh sắt trong lò.
"Nằm im." Lâm Trần nói, giọng rất khẽ, rất bình tĩnh — và chính cái bình tĩnh đó khiến gã to xác nổi gai khắp người. "La lên một tiếng, ta không chắc tay mình sẽ làm gì."
Hắn giật cái khăn đen quấn đầu gã ra.
Dưới ánh sao mờ là một gương mặt quen: hộ viện Lâm Đại Bưu — một trong hai gã đã đè hắn xuống nền từ đường tám ngày trước. Khuỷu tay phải của gã, hôm đó, ăn trọn một gậy gỗ của hắn.
"Lâm Trần…!" Gã Bưu rít qua kẽ răng, kinh hãi nhiều hơn giận. "Mày… mày không phải bị đánh liệt giường rồi sao? Sức này… sức quái gì thế này?!"
"Ta hỏi, ngươi đáp." Lâm Trần với tay nhặt lưỡi dao mỏng, đặt trước mắt gã. Ánh xanh đen trên lưỡi dao nhờn nhờn dưới ánh sao. "Dao tẩm độc. Bột mê. Còn bầu da này…" hắn cầm lên lắc lắc, tiếng chất lỏng óc ách vang lên, mùi dầu hỏa xộc ra, "…là để làm gì, nói."
Lâm Đại Bưu nghiến răng không đáp.
Lâm Trần không hỏi lại. Hắn chỉ tăng lực ở bàn tay đang áp trên gáy gã — nhiệt độ tăng theo. Một mùi khét nhẹ của lông tóc cháy bốc lên.
"Á! Nói! Tao nói!" Gã Bưu giãy giụa, mồ hôi túa ra như tắm. "Thiếu gia! Là thiếu gia Hạo Thiên sai tao! Bảo… bảo đánh mê mày, lấy cái ngọc, xong tưới dầu đốt chòi! Thiếu gia bảo mày ốm liệt, chết cháy cũng không ai nghi! Tao chỉ làm thuê, tha mạng, tha mạng!"
Trong chòi củi lặng đi.
"Đốt chòi." Lâm Trần lặp lại, từng chữ. Bàn tay trên gáy gã Bưu run lên — không phải vì sợ.
Mười năm trước, một căn nhà. Mười năm sau, một chòi củi. Nhà họ Lâm này, giải quyết những người mang họ Lâm không cùng máu, hóa ra chỉ có đúng một bài: châm lửa.
Trong ngực hắn, tia Chu Tước Thần Hỏa sau lớp kén chợt chớp gấp, hưởng ứng cơn giận của chủ nhân. Hơi nóng dâng lên mắt hắn. Chỉ cần ấn thêm ba phần lực, xoay nửa vòng — cái cổ này sẽ gãy. Rất dễ. Dễ hơn bổ củi.
"Giết hay không, tự ngươi quyết." Giọng Hỏa Tổ vang trong tim hắn, không khuyên, không cản, nhạt như đang bàn chuyện thời tiết. "Ta chỉ nhắc một câu: giết nó, xác này ngươi giấu đâu? Sáng mai cả phủ tìm gia nô mất tích, kẻ đầu tiên bị lục soát là ai? Còn nữa — nó đáng chết, nhưng nó là con dao. Ngươi giết con dao, hay ngươi đòi món nợ từ bàn tay cầm dao?"
Lâm Trần nhắm mắt lại một hơi thở.
Khi hắn mở ra, hơi nóng trên bàn tay đã rút về. Hắn xé áo gã Bưu ra làm dây, trói quặt hai tay gã về sau, nhét giẻ vào miệng, động tác gọn và chắc như bó củi.
"Ngươi may mắn." Hắn nói với gã. "Ta khác nhà các ngươi ở đúng một chỗ: ta không thiêu người."
---
Trời tang tảng sáng, sương còn giăng trên các mái ngói Lâm gia, thì cả phủ bị dựng dậy bởi một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử gia tộc.
Thằng tạp dịch Lâm Trần — thằng phế vật đáng lẽ đang liệt giường — một tay xách gáy gia nô Lâm Đại Bưu bị trói như bó giò, lôi xềnh xệch qua sân giữa, đi thẳng đến trước thềm từ đường. Theo sau là cả đàn gia nhân túa ra từ các dãy nhà, mắt tròn mắt dẹt.
Đến bậc thềm, Lâm Trần thả tay. Gã Bưu hai trăm cân rơi bịch xuống đất như bao gạo.
Rồi thiếu niên đặt lên bậc thềm ba món đồ, xếp thành hàng ngay ngắn: một lưỡi dao mỏng ánh xanh đen, một túi bột trắng, một bầu da căng dầu hỏa.
"Người Lâm gia nghe cho rõ!" Hắn không quát, nhưng tiếng nói vang khắp sân — bảy đêm lửa tôi thân đã cho lồng ngực thiếu niên một sức vang mà chính hắn cũng chưa quen. "Canh tư đêm qua, gia nô Lâm Đại Bưu lẻn vào chòi củi hậu viện, mang theo dao tẩm độc, thuốc mê và một bầu dầu. Kế hoạch của nó: đánh mê ta, cướp di vật của mẹ ta, rồi tưới dầu đốt chòi, làm thành một vụ 'thằng ốm liệt chết cháy'!"
Cả sân ồ lên. Những ánh mắt đổ dồn về gã Bưu đang giãy giụa ú ớ trên đất.
"Ta đã hỏi nó ai sai." Lâm Trần đưa mắt quét một vòng, chậm rãi. "Muốn nghe nó tự khai, thì rút giẻ ra khỏi miệng nó. Trước mặt đông đủ thế này, ta không cần nói thay."
"Không cần." Một giọng nói già nua vang lên từ hành lang.
Đám gia nhân rẽ ra như nước. Lâm Khôn chống gậy bước tới, sau lão là quản sự Lâm Phúc và — mặt trắng bệch, đi chậm hơn nửa bước — Lâm Hạo Thiên.
Lão Khôn nhìn ba món đồ trên bậc thềm, nhìn gã Bưu, rồi nhìn Lâm Trần. Cặp mắt tam giác của lão híp lại. Có kinh ngạc thật sự trong đó — lão biết rõ trận chưởng của mình tám ngày trước nặng cỡ nào, thằng nhóc này lẽ ra còn chưa xuống nổi giường — và sau kinh ngạc, thứ ánh sáng "vừa thèm vừa sợ" kia lại lóe lên, đậm hơn bao giờ hết.
"Ồn ào từ sáng sớm, ra thể thống gì." Lão Khôn gõ gậy xuống đất. "Một tên gia nô sinh lòng trộm cắp, việc bé tí. Lôi xuống, đánh ba mươi gậy, đuổi khỏi phủ. Xong."
"Trưởng lão định xử vậy?" Lâm Trần hỏi.
"Không thì sao?" Lão Khôn nhếch ria. "Hay ngươi muốn báo quan? Được thôi. Để lão phu xem huyện lệnh Thanh Khê tin lời một tên tạp dịch, hay tin Lâm gia."
"Không cần quan." Lâm Trần lắc đầu. "Ta chỉ cần mọi người ở đây — " hắn chỉ một vòng khắp sân, khắp những gia nhân đang nín thở, " — hôm nay nghe rõ ba điều, làm chứng cho ta."
Hắn giơ ngón tay thứ nhất:
"Một. Từ hôm nay, Lâm Trần ta dọn khỏi Lâm gia. Mười năm cơm thừa áo vá, ta trả bằng mười năm gánh nước bổ củi — hai bên sạch nợ. Từ nay ta không ăn của Lâm gia một hạt gạo, không nợ Lâm gia một văn tiền."
Ngón thứ hai:
"Hai. Di vật của mẹ ta, nằm trên cổ ta. Kẻ nào còn muốn đoạt — dù sai gia nô hay tự ra tay, dù ban ngày hay canh tư — thì đừng trách ta không niệm tình mười năm ở trọ. Hôm nay là dao tẩm độc và một bầu dầu. Lần sau, ta trả lại đúng thứ đó."
Nói đến đây, hắn quay sang nhìn thẳng vào Lâm Hạo Thiên. Gã thiếu gia áo gấm nắm chặt tay, tránh ánh mắt hắn, nhưng vành tai đã đỏ lựng.
"Ba." Lâm Trần thu tay về, giọng bỗng bình thản lạ. "Đầu mùa hạ này, khảo hạch Thanh Vân Tông ở Lạc Nhật Thành — ta cũng đi thi."
Sân lặng nửa nhịp, rồi nổ ra thành trận cười. Gia nhân cười, quản sự Lâm Phúc cười, đến gã Bưu bị trói cũng phát ra tiếng ục ục trong họng. Phế linh căn đi thi tiên môn! Chuyện cười này đủ cho cả trấn nhai ba năm!
Chỉ hai người không cười.
Lâm Hạo Thiên không cười — vì gã đang nhìn trân trân vào Lâm Trần, nhìn cái dáng đứng thẳng như cây thương giữa vòng vây tiếng cười ấy, và lần đầu tiên trong đời, trong lòng gã thiếu gia dâng lên một dự cảm lành lạnh không tên.
Và Lâm Khôn không cười. Lão đứng chống gậy, mắt tam giác nheo nheo nhìn thiếu niên xách tay nải rách đi thẳng ra cổng phủ, không một lần ngoái đầu. Chờ đến khi bóng áo vá khuất hẳn, lão mới quay sang quản sự Lâm Phúc, hạ giọng:
"Cử người theo nó. Nó ở đâu, gặp ai, làm gì — mỗi ngày bẩm lại một lần." Lão vuốt ria, ánh mắt âm trầm. "Ra khỏi phủ càng tốt… ở ngoài kia, làm gì cũng tiện hơn trong nhà. Còn nữa — thằng Bưu đánh đủ ba mươi gậy xong, bịt miệng nó lại vĩnh viễn cho ta. Đồ vô dụng để lại chỉ tổ lòi chuyện."
---
Chiều hôm đó, lò rèn nhà họ Thạch nhận thêm một người ở nhờ.
Thạch lão gia — cha của Đại Xuyên, ông thợ rèn tay to như nắp cối — nghe đầu đuôi xong chỉ nói đúng một câu: "Dọn vào buồng chứa than mà ở, tối ăn cơm với cha con tao." Rồi ông quay lại đe sắt, như thể chuyện cưu mang thằng nhóc bị gia tộc lớn nhất trấn ghim thù chỉ nhỏ như cái đinh móng ngựa.
Đại Xuyên thì phấn khích ra mặt, hùng hục dọn buồng than, mồm không ngớt: "Mày thấy chưa, tao bảo rồi, mấy thứ đá phát sáng đó gian mà! Này, hôm nào mày rảnh kể tao nghe — sức đâu mà mày xách thằng Bưu như xách gà thế? Nó nặng gấp đôi mày!"
"Ăn cháo cá của mày nhiều nên khỏe." Lâm Trần đáp tỉnh bơ.
"Thật à?!"
"Không."
Đêm xuống, đợi cha con nhà Thạch ngủ say, Lâm Trần một mình rời lò rèn, men theo con phố Tây vắng tanh.
Hắn dừng lại trước nền nhà cũ.
Mười năm, cỏ dại vẫn mọc èo uột trên khoảnh đất cháy đen ấy. Dưới ánh trăng thượng tuần, những hòn đá móng nhà nhô lên như xương của một con vật nằm phủ phục đã lâu. Lâm Trần đứng ở mép nền, chỗ ngày xưa là bậc cửa — mẹ hay ngồi đó nhặt rau, cha hay ngồi đó mài kiếm... không, cha làm gì có kiếm, cha chỉ có con dao thái trà. Ký ức sáu tuổi lộn xộn, hắn không chắc nữa.
"Tiền bối." Hắn khẽ nói. "Mai ta lên Hắc Phong Sơn. Đại Xuyên nói tầng ngoài có yêu thú, săn được thì đổi tiền mua thuốc luyện thể. Bốn tháng nữa là khảo hạch, ta không thể—"
Hắn ngừng bặt.
Viên ngọc trên ngực hắn, không hề được vận công, đang tự nóng lên. Và trong lồng ngực hắn, tia Chu Tước Thần Hỏa sau lớp kén khẽ rung, chớp nhanh, chớp gấp — như kim la bàn gặp sắt, như đứa trẻ ngửi thấy mùi cơm nhà.
Nó đang hướng về phía nền nhà. Hướng xuống. Dưới lớp đất cháy đen mười năm không ai đụng tới ấy, có một thứ gì đó — rất khẽ, rất yếu, nhưng rõ ràng — đang gọi lại.
"Tiểu tử." Giọng Hỏa Tổ vang lên trong tim hắn, tỉnh hẳn, sắc lại. "Đứng yên. Ngươi có nghe thấy không?"
"…Nghe thấy gì?"
"Dưới nền nhà này." Hỏa Tổ chậm rãi nói. "Có thứ đang thở."