Đang đọc

Dấu Vết Trong Mưa

Chương 3: Vết xước trên chiếc USB

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 3: Vết xước trên chiếc USB
Đã tạo xong MP3
Tải audio
An đưa Lâm đến một quán cà phê nhỏ mở 24/7 gần bờ kè. Ngoài kia mưa quất vào lớp kính, tiếng xe cấp cứu vọng lại từ xa làm không khí càng thêm ngột ngạt.

“Anh cần kể hết,” An nói, đặt máy ghi âm lên bàn nhưng chưa bật. “Từ đầu.”

Lâm kể về email, file mã hóa, giọng mẹ, bức ảnh. Anh không kể quá nhiều cảm xúc, chỉ kể dữ kiện, như cách anh vẫn làm với mọi vấn đề trong đời. Nhưng An đủ tinh để nghe ra những khoảng lặng giữa các câu nói. Ở đó là một đứa trẻ tám tuổi chưa kịp lớn đã phải học cách mất người thân.

An mở laptop, ghép các mảnh thông tin với hồ sơ mình thu thập suốt ba tháng. Chuỗi dữ liệu dần hiện ra: một nhóm chuyên gia AI, vài nhà tài trợ bí ẩn, những vụ mất tích lẻ tẻ, và tên của dự án ORION bị xóa sạch khỏi mọi hồ sơ công khai sau vụ cháy viện nghiên cứu năm 2005.

“ORION không đơn thuần là trí tuệ nhân tạo,” cô nói. “Theo những gì tôi tìm được, nó là hệ thống tái tạo và mô phỏng ký ức con người từ dấu vết số, sinh học thần kinh và hành vi. Nếu hoàn thiện, nó có thể đọc, dự đoán, thậm chí dựng lại mô hình ý thức.”

Lâm cau mày. “Nghe như khoa học viễn tưởng.”

“Những thứ đáng sợ nhất thường được giấu dưới lớp khoa học viễn tưởng.”

Cả hai quay lại nhà cũ của bà ngoại lần nữa trong đêm. Lâm cảm thấy nếu mẹ để lại manh mối, hẳn không chỉ có mảnh giấy dẫn đến kho báo.

Sau gần một giờ lục tìm, An phát hiện chân tủ gỗ trong phòng ngủ cũ của mẹ có vết mòn bất thường. Cô quỳ xuống, dùng dao mỏng cạy một lớp ván lót bên dưới. Một ngăn bí mật bật ra.

Trong đó chỉ có một chiếc USB cũ màu đen, trên thân có một vết xước hình bán nguyệt.

Tay Lâm run lên. Anh nhận ra ngay vết xước ấy. Hồi nhỏ, anh từng làm rơi chùm chìa khóa của mẹ lên bàn, khiến chiếc USB bị trầy. Mẹ đã cười và xoa đầu anh, bảo “Mọi thứ bị thương rồi cũng để lại dấu hiệu nhận biết.”

USB được mã hóa ở cấp phần cứng. Nhưng với cách thiết kế cũ, Lâm mất khoảng hai giờ để phá lớp bảo vệ. Bên trong có ba thư mục:

Ký ức nền
Đối tượng thử nghiệm
Mưa_đêm_cuối

Thư mục thứ nhất chỉ chứa các báo cáo kỹ thuật khó hiểu. Thư mục thứ hai bị khóa sâu hơn. Còn thư mục thứ ba có một video.

Hình ảnh mở ra chập chờn, rõ là quay lén trong căn phòng ánh sáng trắng lạnh. Người phụ nữ trong video là mẹ anh. Bà gầy hơn trong những tấm ảnh gia đình, mắt thâm quầng, nhưng vẫn là khuôn mặt ấy.

Bà nhìn thẳng vào máy quay.

“Nếu con thấy video này, nghĩa là mọi phương án khác đều thất bại.”

Lâm nín thở.

“Mẹ xin lỗi vì đã để con lớn lên với một cái chết giả. Nhưng nếu khi đó mẹ không biến mất, họ sẽ không để con sống yên.”

Phía sau video vang lên tiếng động như còi cảnh báo từ xa. Mẹ anh quay đầu nhìn lại, rồi nói nhanh hơn:

“ORION không chỉ lưu ký ức. Nó học từ nỗi đau. Họ cần những người có liên kết cảm xúc mạnh để huấn luyện mô hình. Mẹ đã tham gia vì tin rằng có thể dùng nó để cứu những người mất trí nhớ, mất người thân, cứu cả những ký ức sắp tàn. Nhưng sau đó, họ biến nó thành công cụ thao túng.”

Bà ngừng vài giây, đôi mắt đỏ hoe.

“Lâm, nếu một ngày con phải chọn giữa việc gặp lại mẹ và việc phá hủy hệ thống này… đừng chọn mẹ.”

Video dừng đột ngột ở đó.

Cả căn phòng im phăng phắc. Chỉ còn tiếng mưa đập lên mái ngói cũ.

Lâm đứng chết lặng.

An nhìn anh, ánh mắt bớt đi vẻ sắc lạnh thường trực. Cô không nói “tôi hiểu”. Cô chỉ ngồi bên cạnh, đủ gần để anh biết mình không cô độc.

Một lúc sau, cô mới khẽ hỏi:

“Anh còn ai trong nhà biết chuyện này không?”

“Không.”

“Bà ngoại?”

“Mất ba năm trước.”

An gật đầu, như thể đã đoán trước.

Khi Lâm đang cố mở thư mục Đối tượng thử nghiệm, màn hình laptop lóe lên một cửa sổ cảnh báo lạ. Có ai đó đang truy cập ngược lại vào thiết bị qua USB.

“Rút ra!” An lập tức nói.

Nhưng đã muộn. Toàn bộ ổ cứng ngoài của Lâm bị mã hóa trong vài giây. Một dòng chữ hiện lên giữa màn hình đen:

TRẢ LẠI NHỮNG GÌ KHÔNG THUỘC VỀ ANH.

Ngay sau đó, ngoài sân có tiếng xe thắng gấp.

Ánh đèn pha quét ngang cửa sổ.

An lập tức đóng laptop, nhét USB vào túi áo trong của mình, kéo Lâm ra cửa sau. Hai người vừa chạy qua lối hẹp bên hông nhà thì cửa trước bị đạp bật.

Có người xông vào.

Tiếng bước chân nặng, dứt khoát, không giống trộm cắp thông thường.

Mưa xối xả ướt sũng vai áo. An kéo Lâm trốn sau bức tường thấp cạnh vườn cũ, cả hai gần như ép sát vào nhau để tránh ánh đèn pin lia qua. Lâm nghe rõ hơi thở của cô, nhanh nhưng vẫn đều. An giữ bình tĩnh lạ lùng trong hoàn cảnh ấy.

Bọn người kia lục soát bên trong nhà chừng mười phút rồi rút đi.

Khi chắc chắn an toàn, Lâm mới nhận ra tay mình đang siết chặt cổ tay An từ lúc nào. Anh buông ra rất nhanh.

“Xin lỗi.”

“Không sao,” cô nói, giọng thấp hẳn đi. “Lần sau đừng xin lỗi vì muốn sống.”

Hai người đứng dưới mưa thêm một lúc. Thành phố xa xa mờ như một bản đồ bị nước làm nhòe.

Lâm nhìn cô. “Cô sẽ còn giúp tôi chứ?”

An không trả lời ngay. Cô nhìn về phía căn nhà tối om phía sau, rồi chậm rãi nói:

“Tôi theo vụ này vì muốn viết ra sự thật.”

Cô ngước lên, ánh mắt gặp anh.

“Nhưng bây giờ, có lẽ không chỉ vì thế nữa.”

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, giữa một đêm mưa lạnh buốt và đầy đe dọa, Lâm cảm thấy trong lồng ngực mình có một điều gì đó rất mong manh vừa sống lại.