Nghe truyện
File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.
Đã tạo xong MP3
Lâm cắm USB vào cổng điều khiển lõi.
Duy đổi sắc mặt ngay lập tức. “Đừng!”
“Anh nói đúng một điều,” Lâm đáp, giọng run nhưng rắn. “Con người sợ trống rỗng. Nhưng chính vì vậy, họ mới phải học cách không biến nỗi nhớ thành xiềng xích.”
Anh nhập chuỗi khóa cuối cùng lấy từ những dòng ẩn trong nhật ký mẹ và dữ liệu cha An để lại. Hai mảnh ghép khớp vào nhau, kích hoạt menu bí mật:
CORE TERMINATION AUTHORIZATION
Hệ thống yêu cầu xác nhận sinh trắc kép. Mẹ anh bước tới đặt tay lên cảm biến. Cùng lúc, người phụ nữ trên ghế điều khiển – phần “người giữ cửa” – dường như đáp ứng, các chỉ số dao động mạnh.
Duy hét lên với vệ sĩ: “Bắn nó!”
Mọi thứ xảy ra trong chưa đầy hai giây.
An lao ra chặn, baton điện đập vào cổ tay tên vệ sĩ đầu tiên. Súng gây mê trượt khỏi tay hắn. Tên còn lại nổ súng. Viên đạn sượt qua bả vai An, hất cô vào vách kính. Lâm theo phản xạ chụp lấy súng rơi, bắn trả vào bảng điện phía trên. Tia lửa bùng lên, khiến cả căn phòng chìm trong ánh sáng trắng chói lòa.
Mẹ anh giữ chặt tay trên cảm biến dù toàn thân run dữ dội.
“Lâm!” bà gọi.
Anh nhìn bà.
“Bấm đi.”
Đó là khoảnh khắc kỳ lạ nhất đời anh. Mọi thứ như chậm lại. Tiếng Duy gào, tiếng An thở gấp, tiếng máy cảnh báo, mùi khét của điện, và gương mặt mẹ vừa bình tĩnh vừa tan nát.
Anh nhớ ngày nhỏ bà từng dắt anh qua đường trong mưa, tay siết chặt tay anh, luôn là người quyết định thay anh khi anh còn quá bé để hiểu nguy hiểm. Còn bây giờ, bà vẫn đang làm thế. Chọn mất mình để cứu anh khỏi cả đời bị trói vào một bóng ma.
Lâm nhấn xác nhận.
Màn hình chuyển đỏ rực:
CORE TERMINATION IN 180 SECONDS
Duy như phát điên, lao thẳng tới bảng điều khiển. An, một tay ôm vai bị thương, vẫn kịp dùng hết sức húc vào hắn. Cả hai ngã dúi vào cụm dây cáp.
“Anh không hiểu mình đang giết gì đâu!” Duy gầm lên.
“Đúng,” An nghiến răng, “tôi chỉ biết anh cần bị dừng lại.”
Lâm chạy tới ghế người giữ cửa. Các điện cực bắt đầu quá tải. Người phụ nữ trên ghế – phần còn lại bị khóa của mẹ – mở mắt rõ hơn, nhìn anh, và mỉm cười rất khẽ. Nụ cười ấy giống hệt một ký ức anh đã chôn sâu: chiều mưa lớp hai, bà đứng ngoài cổng trường đón anh.
“Mẹ…” anh bật khóc.
Mẹ bằng xương bằng thịt bước đến sau lưng anh. “Con phải rời đi.”
“Không! Còn mẹ—”
“Không còn đủ thời gian để giữ cả hai phần.” Bà chạm lên vai anh. “Và cũng không cần nữa.”
Lâm quay lại. “Con không thể lại mất mẹ.”
Bà ôm mặt anh giữa hai bàn tay run rẩy. “Con đã không mất mẹ suốt những năm qua, dù con nghĩ là có. Tình yêu không biến mất chỉ vì người ta không chạm được vào nhau.”
An cố đứng dậy, máu thấm qua tay áo. “Lâm, 120 giây.”
Duy bất ngờ rút dao găm từ trong người, đâm mạnh vào cổng USB điều khiển định phá chuỗi hủy. Lâm lao tới cản. Hai người vật nhau cạnh bảng điều khiển. Duy không phải tay đánh thuê, nhưng hắn có sức của kẻ tuyệt vọng và niềm tin bệnh hoạn rằng mình đang nắm giữ tương lai nhân loại.
“Cậu ngu lắm,” hắn thở hổn hển. “Người ta sẽ trả cả gia tài để nói thêm một lần với người mình mất!”
“Và anh thu tiền từ nỗi tuyệt vọng đó.”
“Không!” Hắn gằn từng chữ. “Tôi trả lại hy vọng!”
“Anh bán nghiện ngập.”
Lâm khóa được cổ tay cầm dao của Duy, nhưng hắn vẫn nhếch miệng: “Nếu hệ thống sập, mẹ cậu cũng chết. Cậu chịu được không?”
Một cú đánh bằng bình chữa cháy từ phía An giáng thẳng vào gáy Duy. Hắn đổ gục.
“Chịu khó im đi,” cô nói, thở dốc.
90 GIÂY
Toàn bộ tầng kính trắng bắt đầu rung. Các buồng khác liên tục mở khóa an toàn. Tiếng báo động vang khắp nơi.
Mẹ anh nhìn cánh cửa ngoài hành lang rồi nhìn lại con trai.
“Đi đi.”
“Còn mẹ?”
Bà mỉm cười qua làn nước mắt. “Mẹ ở đây.”
“Con không biết chọn phần nào là thật.”
“Đừng chọn phần nào cả.” Bà khẽ hôn lên trán anh. “Chọn điều đúng.”
Người phụ nữ trên ghế điều khiển bất chợt cất tiếng, rất yếu nhưng đủ nghe:
“Lâm…”
Hai giọng mẹ trùng lên nhau như một phép màu tàn nhẫn.
Lâm quỳ sụp xuống, nước mắt chảy không ngừng. Suốt đời anh sống bằng logic, bằng kiểm soát, bằng việc tin rằng mọi vấn đề đều có cấu trúc giải được. Nhưng đây là bài toán không có nghiệm nguyên vẹn.
Cuối cùng, mẹ anh gỡ mặt dây chuyền nhỏ trên cổ mình – thứ duy nhất bà vẫn giữ – đặt vào tay anh.
“Ra ngoài. Sống tiếp. Thay mẹ.”
An kéo anh dậy.
60 GIÂY
Họ chạy ra hành lang dịch vụ. Ở cửa, Lâm quay lại lần cuối.
Mẹ anh đứng giữa ánh đèn đỏ, gương mặt bình yên lạ thường. Phía sau bà, phần “người giữ cửa” đã nhắm mắt, chỉ số sinh học giảm dần. Hai hình bóng của một người mẹ, một thật, một bị xé khỏi chính mình, đang cùng chìm vào ánh sáng chớp loạn.
Bà giơ tay vẫy anh như mọi buổi sáng tiễn con đến trường.
Lần này, Lâm không thể chạy ngược lại.
Anh để An kéo mình lao xuống cầu thang phụ đúng lúc một đợt xung điện khổng lồ quét qua tầng trên.
Tiếng kính vỡ vang như mưa.