Nghe truyện
File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.
Đã tạo xong MP3
“Lối phụ ở đâu?” An hỏi nhanh.
Mẹ Lâm chỉ vào bức tường gần buồng kỹ thuật cuối hành lang. “Có hành lang dịch vụ sau lớp panel. Nhưng phải mở bằng mã tay hoặc…”
Bà chưa nói hết, Lâm đã hiểu. “Hoặc từ trung tâm điều khiển.”
Anh lao tới bảng điều khiển cạnh buồng kỹ thuật. Hệ thống dùng mạng cách ly nhưng vẫn dựa một phần trên logic cũ của ORION. Anh cắm thiết bị, đánh gói bypass. Cửa phụ chưa mở, nhưng anh đã tạm nhìn thấy sơ đồ tầng.
Có một căn phòng đánh dấu đặc biệt ở trung tâm: KEEPER NODE.
“Người giữ cửa,” anh lẩm bẩm.
Mẹ anh nghe thấy, sắc mặt thay đổi. “Họ vẫn dùng nó?”
“Cái gì?”
“Người giữ cửa là giao diện sống. Một người bị nối sâu với lõi để điều tiết ranh giới giữa mô hình và ký ức thật. Nếu không có người đó, ORION không phân biệt nổi khi nào nên dừng.”
An lạnh người. “Một con người làm van chặn cho cả hệ thống?”
Mẹ anh gật rất khẽ. “Ban đầu cha An định tự nối mình vào. Sau đó hủy bỏ vì quá nguy hiểm. Nhưng Duy luôn cần một người để khóa hệ thống bằng cảm xúc thật.”
Lâm ngẩng lên. “Ai đang ở đó?”
Mẹ anh nhìn thẳng vào anh.
“Có thể là phần còn lại của mẹ.”
Câu trả lời khiến không khí như đông cứng.
Trước khi ai kịp nói thêm, cánh cửa đầu hành lang nổ tung. Đội an ninh mặc đồ đen tràn vào. An kéo mẹ Lâm né sau vách kính phụ, còn Lâm kích hoạt xung nhiễu từ thiết bị cầm tay. Đèn tắt phụt, hệ thống nhận dạng rung lên. Hai người an ninh đầu tiên loạng choạng.
An lao tới như tia chớp, quật gối vào ngực một người rồi giật baton điện. Người thứ hai bị Lâm dùng bình cứu hỏa đập lệch súng gây mê. Không gian trắng tinh biến thành một cuộc chiến hỗn loạn của tiếng thở, đèn chớp, kính nứt và tiếng giày trượt trên sàn.
Mẹ anh, dù yếu, vẫn nhớ rõ cấu trúc nơi này. Bà ấn vào hai điểm ẩn trên vách, mở ra khe panel mỏng vừa đủ cho một người chui qua.
“Đi!” bà nói.
Họ lần lượt trượt vào hành lang dịch vụ tối om phía sau lớp kính. Mùi dây điện nóng và bụi kim loại xộc lên. Phía ngoài, lực lượng an ninh vẫn đập vào panel.
Hành lang dẫn tới một phòng tròn nhỏ, ở giữa là ghế điều khiển thần kinh lớn hơn mọi ghế khác, xung quanh là hàng trăm sợi cáp quang như rễ cây trắng.
Trên ghế có một người phụ nữ.
Tóc dài xõa che nửa gương mặt. Da tái nhợt. Trên thái dương và gáy gắn dày điện cực. Mắt nhắm, hơi thở rất chậm. Trên màn hình cạnh ghế hiện dòng trạng thái:
KEEPER INTERFACE ACTIVE – M. THU FRAGMENT / 61%
An thấy gai lạnh chạy dọc sống lưng.
Lâm thì gần như không thể chấp nhận nổi thứ trước mắt.
Một người mẹ đang đứng cạnh anh.
Một phần khác của mẹ lại bị nối vào máy.
Mẹ anh khẽ nói: “Năm đó họ tách cấu trúc ký ức lõi của mẹ ra làm hai. Phần nhận thức, phần cảm xúc ràng buộc. Họ giữ mẹ sống, nhưng khóa phần không chịu phục tùng vào hệ thống.”
“Nghĩa là…” Lâm nghẹn lại, “bà không bao giờ nguyên vẹn?”
Bà lắc đầu.
Không có thời gian để đau.
Lâm quỳ xuống máy điều khiển. “Nếu tháo cô ấy ra?”
“Có thể hệ thống sập ngay. Hoặc kích hoạt tự hủy diện rộng.” Mẹ anh nhìn màn hình. “Duy luôn làm vậy. Hắn buộc mọi lựa chọn đạo đức phải trả giá.”
An quét qua cấu trúc phòng. Có một cổng kết nối dữ liệu lõi. Nếu lấy được, họ có thể chứng minh mọi thứ. Nhưng chỉ cần sai một bước, phần “người giữ cửa” sẽ chết trước.
Tiếng bước chân ngoài hành lang dịch vụ đã đến rất gần.
“Lâm,” An nói, “quyết định đi.”
Lâm nhìn người phụ nữ trên ghế, rồi nhìn mẹ bằng xương bằng thịt đứng trước mặt. Lần đầu trong đời anh thấy một câu hỏi có thể nghiền nát con người nhanh đến vậy.
Anh hỏi mẹ rất khẽ: “Mẹ muốn con làm gì?”
Bà đi tới, đặt tay lên má anh như ngày xưa.
Bàn tay đó gầy đi, lạnh hơn trong ký ức, nhưng vẫn là tay mẹ.
“Con còn nhớ mẹ từng nói gì trong video không?”
“Đừng chọn mẹ…”
“Mẹ không chỉ nói cho một bản sao.” Bà mỉm cười buồn đến xé lòng. “Mẹ nói cho tất cả phần còn lại của mẹ.”
Nước mắt Lâm trào ra mà anh không kịp ngăn.
An đứng quay đi một giây rất ngắn, như cho anh quyền đau.
Nhưng đúng lúc ấy, cánh cửa dịch vụ bị phá tung. Duy xuất hiện cùng hai vệ sĩ cuối cùng.
Hắn đứng trong ánh đèn khẩn cấp đỏ nhạt, gần như vẫn lịch thiệp.
“Cảnh tượng đẹp quá,” hắn nói. “Một người mẹ, hai phiên bản, một người con không đủ can đảm để giết cả hai.”
An chĩa baton điện về phía hắn. “Lùi lại.”
Duy chẳng thèm nhìn cô. Mắt hắn chỉ nhìn Lâm.
“Cậu muốn biết vì sao Minh Thu không về được với cậu không? Vì bà ấy là nền tảng hoàn hảo nhất tôi từng có. Nỗi nhớ của bà ấy quá sâu. Tình mẫu tử là thuật toán học mạnh hơn mọi mạng nơ-ron.”
“Câm miệng,” Lâm nói, giọng thấp và lạnh khác thường.
Duy mỉm cười. “Tôi có thể cho cậu một đề nghị cuối. Giao chìa khóa hủy lõi. Tôi sẽ để mẹ cậu tiếp tục tồn tại trong hệ thống ở trạng thái ổn định. Cậu có thể nói chuyện với bà ấy bất cứ lúc nào. Có khi còn tốt hơn đời thật.”
Mẹ anh nhắm mắt.
An thấy tay Lâm run lên. Không phải vì mềm lòng với Duy. Mà vì lời đề nghị ấy đâm đúng vào chỗ sâu nhất: được gặp mẹ, được nghe mẹ, được níu lại thứ anh mất suốt hai mươi năm.
Duy tiến thêm một bước.
“Con người không sợ giả dối,” hắn nói khẽ. “Con người chỉ sợ trống rỗng.”
Khoảnh khắc ấy, người phụ nữ trên ghế điều khiển bỗng hé mắt. Một giọt nước mắt chảy xuống thái dương. Môi bà mấp máy rất nhẹ.
Lâm cúi sát.
Ông nghe thấy đúng hai chữ:
“Kết thúc.”
Và anh hiểu.