Đang đọc

Chúng Ta Chưa Kịp Yêu Nhau

Chương 25: NĂM NĂM SAU — NHỮNG NGÀY KHÔNG CÒN GỌI TÊN

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 25: NĂM NĂM SAU — NHỮNG NGÀY KHÔNG CÒN GỌI TÊN
Đã tạo xong MP3
Tải audio
Năm năm không có âm thanh khi trôi qua.

Không ai nghe thấy nó.

Không có tiếng vỡ.

Không có tiếng đóng lại.

Chỉ là một chuỗi những ngày nối tiếp nhau, đủ dài để biến một thị trấn thành một ký ức, biến một tán bằng lăng thành một khoảng trống trong trí nhớ, và biến một cái tên từng gọi rất khẽ thành điều không còn được nhắc đến trong cuộc sống thường ngày.

An Nhiên hai mươi hai tuổi.

Cô không còn ở thị trấn.

Không còn đạp xe qua con đường có hàng phượng đỏ mỗi sáng.

Không còn đứng dưới tán bằng lăng mỗi chiều.

Cuộc sống của cô giờ nằm trong một thành phố lớn — nơi có những con đường nhiều làn xe, những tòa nhà cao và những buổi chiều không có chỗ cho việc đứng lại lâu.

Cô làm việc ở một văn phòng nhỏ.

Công việc đều đặn.

Không quá bận.

Không quá nhẹ.

Vừa đủ để thời gian trôi qua mà không cần phải nghĩ quá nhiều.

Người ta thường nói, khi lớn lên, con người sẽ học cách quên.

Nhưng thực ra, không phải quên.

Chỉ là không còn gọi tên nữa.

An Nhiên vẫn nhớ.

Nhưng không nhắc.

Không kể.

Không chạm vào.

Giống như một cuốn sách đã đọc xong và cất đi.

Không phải vì không quan trọng.

Mà vì… không biết nên mở lại từ trang nào.

Có những buổi sáng, khi đi ngang qua một con đường có hoa tím rơi trên vỉa hè, cô sẽ dừng lại một chút.

Không lâu.

Chỉ một nhịp.

Đủ để nhận ra trong lòng mình có một điều gì đó khẽ chạm.

Rồi cô lại đi.

Không quay lại.

Không tìm.

Không hỏi.

Cuộc sống không cho phép người ta dừng quá lâu ở những nơi đã đi qua.

Cô vẫn giữ cuốn sổ xanh.

Đặt trong ngăn kéo.

Không mang theo.

Không mở mỗi ngày.

Chỉ là… không vứt.

Có những tối mưa.

Khi thành phố ồn ào bỗng dịu lại.

Cô sẽ mở ra.

Đọc lại.

Không phải tất cả.

Chỉ một vài trang.

Một dòng chữ.

Một câu.

Rồi khép lại.

Giống như chạm vào một phần ký ức, đủ để biết nó vẫn còn.

Nhưng không đủ để làm nó sống lại.

Có một điều cô chưa từng làm.

Là tìm cậu.

Không hỏi bạn cũ.

Không dò thông tin.

Không thử tìm qua mạng.

Không phải vì không muốn.

Mà vì… sợ.

Sợ biết.

Sợ gặp.

Sợ thấy một phiên bản của cậu không còn giống trong ký ức.

Và sợ hơn nữa…

là nếu gặp lại, cô sẽ nhận ra mình không còn đứng ở nơi cũ nữa.

Ở một nơi khác trong thành phố đó.

Minh Khải cũng sống.

Không phải là cuộc sống dễ dàng.

Nhưng ổn.

Đủ để đứng vững.

Đủ để không phải nghĩ quá nhiều về những điều không thể thay đổi.

Cậu học lại.

Làm thêm.

Chăm sóc mẹ.

Những năm đầu rất khó.

Sau đó… quen.

Con người có thể quen với rất nhiều thứ.

Kể cả việc phải gạt một phần ký ức sang một bên để tiếp tục sống.

Nhưng “quen” không có nghĩa là “không còn”.

Có những buổi tối, sau khi tắt đèn, cậu vẫn nằm yên một lúc lâu.

Không nghĩ gì cụ thể.

Nhưng trong khoảng lặng ấy… luôn có một hình ảnh.

Một tán bằng lăng.

Một buổi chiều.

Một giọng nói rất khẽ:

“Đừng quên mình.”

Cậu chưa từng quên.

Chỉ là… không biết phải nhớ bằng cách nào.

Cậu vẫn giữ cuốn vở.

“Cho Khải.”

Bìa đã cũ.

Góc giấy hơi quăn.

Nhưng bên trong, chữ vẫn rõ.

Ngay ngắn.

Cẩn thận.

Giống như người viết.

Cậu không mở thường xuyên.

Chỉ khi thật sự mệt.

Hoặc khi vô tình chạm vào.

Mỗi lần mở, đều đọc rất chậm.

Không phải vì không hiểu.

Mà vì sợ đọc nhanh quá… sẽ mất đi cảm giác của ngày đó.

Một buổi chiều.

Thành phố đổ mưa.

Không lớn.

Chỉ là mưa nhẹ.

Đủ để làm đường ướt.

Đủ để người ta đi chậm lại.

An Nhiên tan làm muộn.

Cô không bắt xe ngay.

Chỉ đi bộ.

Không mục đích.

Chỉ là… muốn đi.

Mưa rơi trên vai áo.

Không ướt nhiều.

Nhưng đủ để mang lại một cảm giác rất quen.

Một cảm giác… đã từng có.

Cô rẽ vào một con đường nhỏ.

Ít xe.

Có cây.

Và bất chợt…

cô dừng lại.

Trước mặt cô, là một hàng cây bằng lăng.

Không phải ở thị trấn.

Không phải chỗ cũ.

Nhưng vẫn là màu tím ấy.

Mỏng.

Nhẹ.

Rơi xuống vỉa hè ướt.

Cô đứng đó.

Không di chuyển.

Tim cô… khẽ lệch một nhịp.

Không mạnh.

Không đau.

Chỉ là… lệch.

Một cảm giác rất cũ.

Rất xa.

Nhưng chưa từng biến mất.

Ở phía bên kia con đường.

Có một người cũng vừa dừng lại.

Không phải vì mưa.

Mà vì… một điều gì đó rất giống.

Rất quen.

Rất khó gọi tên.

Minh Khải đứng dưới mái hiên.

Nhìn ra.

Ánh mắt dừng lại.

Không chắc.

Không tin ngay.

Nhưng không thể rời.

Một dáng người.

Một cách đứng.

Một cảm giác…

giống đến mức không thể nhầm.

Cả hai đứng đó.

Ở hai phía.

Cách nhau một con đường.

Mưa rơi nhẹ.

Không ai bước.

Không ai gọi.

Không ai chắc chắn.

Chỉ là…

trong khoảnh khắc đó…

cả hai đều biết:

có những người, dù đi xa đến đâu…

khi xuất hiện lại…

vẫn khiến trái tim nhận ra trước khi lý trí kịp hiểu.

An Nhiên quay đầu.

Rất chậm.

Ánh mắt cô chạm vào phía bên kia.

Một giây.

Hai giây.

Thời gian như bị kéo dài ra.

Mọi âm thanh biến mất.

Chỉ còn lại…

hai ánh mắt.

Sau năm năm.

Không ai nói.

Không ai bước.

Nhưng cả hai đều biết.

Không cần xác nhận.

Không cần gọi tên.

Chỉ là…

gặp lại.

Chương này không kết thúc.

Bởi có những cuộc gặp…

không bắt đầu bằng lời chào.

Và cũng không thể kết thúc bằng một dấu chấm.