Nghe truyện
File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.
Đã tạo xong MP3
Cơn mưa tối xối nghiêng qua kính chắn gió taxi, đèn thành phố kéo thành những vệt dài méo mó như những vết cắt. Lâm ngồi sát cửa sổ, đầu óc rối như mớ dây điện cháy. An ngồi bên kia, hai tay đan vào nhau đến trắng bệch, nhìn thẳng phía trước.
Cho đến khi xe dừng trước căn hộ của cô, An mới cất tiếng:
“Nếu anh muốn nghi ngờ tôi, cứ làm đi.”
Lâm quay sang. “Cô biết chuyện cha mình à?”
“Không.” Cô đáp rất nhanh, rất thẳng. “Tôi biết ông ấy từng là nhà khoa học thần kinh. Tôi biết ông ấy chết trong một vụ nổ phòng thí nghiệm khi tôi mười hai tuổi. Tôi không biết ông ấy dính tới ORION.”
“Hoặc cô chưa từng nói.”
An cười nhạt, nhưng mắt đỏ lên. “Tôi không quen biện minh.”
Cô xuống xe. Lâm cũng xuống theo. Trong hành lang hẹp mùi ẩm và xi măng lạnh, anh nhìn thấy cô đứng quay lưng một lúc rất lâu trước cửa căn hộ mà không mở khóa ngay. Như thể chỉ cần bước vào, cô sẽ phải đối diện với một phiên bản khác của chính mình.
“Anh có thể đi,” cô nói nhỏ. “Nếu tiếp tục vụ này, anh không nên đứng cạnh người có thể là con gái của kẻ đã tạo ra thứ giết mẹ anh.”
Lâm không trả lời ngay.
Anh nhớ lại từng chi tiết từ lúc gặp cô: sự liều lĩnh khi chui xuống kho lưu trữ, cách cô kéo anh tránh đèn pin trong đêm, cách cô im lặng bên cạnh thay vì nói những lời rỗng tuếch, cách mẹ anh để lại lời nhắn “hãy tin cô ấy”.
Cuối cùng anh chỉ nói một câu:
“Nếu cô muốn phản bội tôi, cô đã có nhiều cơ hội hơn rồi.”
An quay lại. Lần đầu tiên anh thấy trong mắt cô không còn vẻ sắc bén lạnh lùng của một người luôn kiểm soát tình huống, mà là một nỗi mỏi mệt rất người.
“Anh không nên tin ai nhanh như vậy.”
“Có lẽ,” Lâm đáp. “Nhưng tôi đang thử.”
Cô mở cửa, để anh vào.
Đêm đó, họ lục lại toàn bộ tư liệu của An về cha cô. Tên thật của ông là Trần Quốc Viễn, một chuyên gia nghiên cứu mô phỏng thần kinh và ký ức hành vi. Báo cáo chính thức ghi ông tử nạn trong vụ nổ thử nghiệm năm 2006. Nhưng những tài liệu An còn giữ cho thấy trước khi chết, ông thường xuyên vắng nhà, dùng điện thoại công vụ, và có lịch gặp kín với nhiều đơn vị không thuộc trường đại học.
Trong một hộp giấy cũ đựng ảnh gia đình, An tìm ra một tấm ảnh đã úa vàng: cha cô đứng cùng một nhóm sáu người trước cửa một viện nghiên cứu sát biển. Trong nhóm ấy, ở hàng sau, Lâm nhận ra mẹ mình.
Thế giới quanh anh như rung lên một nhịp.
“Mẹ tôi từng làm việc trực tiếp với cha cô.”
“Và có thể họ cùng chống lại cùng một thứ vào phút cuối,” An nói.
Ở mặt sau bức ảnh có một dòng mực đã nhòe gần hết, chỉ còn đọc được mấy chữ: “Mưa tháng mười một – phòng E7.”
Lâm lập tức mở USB dò theo sơ đồ cơ sở cũ. Phòng E7 từng là khu máy chủ mô hình cảm xúc của ORION. Nơi này không nằm trong nhà kho bị cháy mà thuộc một nhánh ngầm dưới khuôn viên cũ của viện nghiên cứu.
“Họ cố che giấu tầng ngầm,” anh nói. “Nếu còn thứ gì sống sót qua vụ cháy, nó có thể ở đó.”
An gật đầu nhưng sắc mặt cô không ổn. Cô đứng dậy, bước ra ban công hẹp. Mưa tạt vào vai áo cô. Lâm đi theo.
“Tôi đã ghét cha mình suốt nhiều năm,” An nói mà không nhìn anh. “Ông ấy chết mà không để lại lời giải thích. Mẹ tôi vì thế suy sụp, rồi mất sớm. Tôi luôn nghĩ ông ấy chọn công việc thay vì gia đình.”
“Bây giờ cô nghĩ khác?”
“Bây giờ tôi nghĩ có thể ông ấy tạo ra quái vật rồi chết vì cố chặn nó.” Cô cười khan. “Cũng chẳng đỡ hơn là bao.”
Lâm đứng cạnh cô, không quá gần. “Cô không phải cha mình.”
An quay sang, đôi mắt hoe đỏ ánh lên dưới đèn đường mờ. “Anh cũng không phải con của người phụ nữ trong những bản ghi ấy nữa đâu. Hai mươi năm đủ để một người thành xa lạ.”
Câu nói ấy chạm đúng điều anh sợ nhất.
Điều làm Lâm đau không chỉ là khả năng mẹ còn sống. Mà là khả năng mẹ còn sống nhưng đã chọn không trở về.
Anh nhìn xuống màn mưa trước mặt. “Tôi từng tưởng điều tệ nhất là mẹ chết. Giờ tôi không chắc nữa.”
An khẽ hỏi: “Nếu bà ấy còn sống thật, anh sẽ làm gì?”
“Không biết.”
“Anh sẽ tha thứ à?”
Lâm im lặng rất lâu. “Tôi chưa đủ tốt để biết trước điều đó.”
Một cơn gió mạnh lùa qua ban công. An rùng mình. Lâm theo phản xạ cởi áo khoác ngoài đưa cho cô. Cô nhìn anh một giây, như muốn từ chối, rồi vẫn nhận.
Khoảnh khắc ấy rất nhỏ. Nhưng sau hàng giờ lần mò trong bóng tối của quá khứ, nó giống một đốm lửa nhỏ đủ để người ta nhớ rằng mình vẫn còn sống.
Khoảng nửa đêm, điện thoại của An rung lên. Là tin nhắn từ nguồn tin cũ:
“Helix có buổi ra mắt kín tại khách sạn Meridian vào tối mai. Duy sẽ có mặt. Có danh sách khách mời giới hạn.”
An nhếch môi. “Chúng ta vừa có đường vào gần hắn hơn.”
“Làm sao vào được?”
“Tôi có một người bạn chuyên tổ chức sự kiện, nợ tôi một ân tình.” Cô đóng laptop. “Ngày mai chúng ta vào Meridian.”
“Như khách mời?”
“Như những người biết cách giả vờ.”
Lâm nhìn đồng hồ. Gần hai giờ sáng.
“Cô ngủ đi,” anh nói. “Tôi canh dữ liệu thêm chút.”
An gật đầu, nhưng trước khi vào phòng trong, cô khựng lại.
“Lâm.”
“Ừ?”
“Nếu ngày mai tôi phát hiện cha tôi thật sự là kẻ đứng sau tất cả…” giọng cô chùng xuống, “anh đừng vì thế mà mềm lòng với tôi.”
Lâm nhìn cô rất lâu.
“Tôi không nghĩ mình đang mềm lòng,” anh nói.
An chớp mắt, hơi cụp mi như che một điều gì đó.
“Vậy thì tốt.”
Nhưng khi cô quay đi, cả hai đều biết mọi thứ đã không còn đơn thuần là đồng minh nữa.
Và đó chính là điều nguy hiểm nhất.