Đang đọc

Chúng Ta Chưa Kịp Yêu Nhau

Chương 1: NGÀY MƯA ĐẦU NĂM

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 1: NGÀY MƯA ĐẦU NĂM
Tải audio
Cơn mưa đầu mùa đến bất chợt, không báo trước.

Những giọt nước rơi xuống mái tôn dãy phòng học cũ, dồn dập rồi lan ra thành một âm thanh rì rầm, như thể có ai đó đang khẽ kể một câu chuyện rất dài mà chẳng ai nghe rõ.

Lâm An Nhiên đứng nép dưới hành lang, hai tay ôm chặt cuốn sổ điểm trước ngực. Đồng phục trắng của cô bị ướt ở vai, loang ra một mảng màu nhạt hơn, như dấu vết của một điều gì đó vừa kịp chạm qua.

Sân trường vắng hẳn.

Những tốp học sinh lúc nãy còn ồn ào giờ đã tản đi gần hết, chỉ còn lại vài người chạy vội trong mưa, tiếng dép đập xuống nền xi măng vang lên lách tách.

Nhiên không chạy.

Cô đứng yên.

Không phải vì không thích mưa.

Mà vì… không có ai đợi.

Cô đưa tay ra ngoài hiên, hứng một giọt nước. Nước lạnh, chạm vào lòng bàn tay rồi vỡ ra, tan biến nhanh đến mức chưa kịp để lại cảm giác rõ ràng.

“Cũng giống như nhiều thứ khác.”

Ý nghĩ thoáng qua, nhẹ như hơi thở, rồi cũng biến mất.

“Cậu chưa về à?”

Giọng nói phía sau vang lên, không lớn, nhưng đủ để phá vỡ khoảng lặng.

Nhiên quay lại.

Một cậu con trai đứng cách cô vài bước, mái tóc ướt nhẹ, vài giọt nước còn vương trên trán. Chiếc áo sơ mi trắng dính sát vào vai, lộ rõ dáng người cao gầy.

Cậu không che ô.

Chỉ đứng đó, như thể cơn mưa không liên quan gì đến mình.

Ánh mắt của cậu rất tĩnh.

Không phải kiểu lạnh lùng, mà là… không dễ nhìn thấu.

“Ừ.”
Nhiên đáp, giọng nhỏ. “Đợi mưa tạnh rồi về.”

Cậu gật đầu, không hỏi thêm.

Một khoảng im lặng lại rơi xuống giữa hai người.

Không khó chịu.

Chỉ là… trống.

Nhiên nhìn ra sân trường, nhưng cảm giác như có gì đó đang dịch chuyển bên cạnh mình.

Cô liếc qua.

Cậu vẫn đứng đó, ánh mắt hướng về phía xa, nơi hàng phượng bị mưa làm cho rung lên từng đợt. Những cánh hoa đỏ rơi xuống, bị nước cuốn đi, dính lại thành từng mảng trên mặt sân.

“Cậu mới chuyển đến à?”
Cô hỏi, chỉ để phá vỡ sự im lặng.

“Ừ.”
Cậu đáp.

Ngắn gọn.

Không thừa một chữ.

Nhiên khẽ gật đầu, rồi lại im lặng.

Cô vốn không phải người giỏi bắt chuyện.

Nhất là với người… khó đoán như vậy.

“Trần Minh Khải.”

Cậu nói, như thể vừa nhớ ra điều gì cần thiết.

Nhiên hơi sững lại một nhịp.

“À… Lâm An Nhiên.”

Lần này, cô không nhìn ra sân nữa.

Ánh mắt của hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Không có gì đặc biệt.

Không ánh chớp, không rung động.

Chỉ là… một sự ghi nhận.

Như khi bạn vô tình nhìn thấy một cái tên lạ trong danh sách lớp.

Nhưng sau này, lại không thể quên.



Mưa vẫn chưa dứt.

Thậm chí còn nặng hạt hơn.

Nước bắt đầu tràn xuống bậc thềm, từng dòng nhỏ len qua những khe nứt trên nền xi măng cũ.

“Cậu không mang ô à?”
Nhiên hỏi.

Khải lắc đầu.

“Không.”

Một câu trả lời đơn giản đến mức không thể hỏi thêm.

Nhiên khẽ mím môi.

Cô nhìn xuống đôi giày của mình — đã ướt phần mũi. Nếu đứng thêm một lúc nữa, có lẽ sẽ ướt hết.

Nhưng cô vẫn chưa muốn chạy.

“Nhà cậu xa không?”
Cô hỏi tiếp, lần này giọng nhẹ hơn.

“Không gần.”
Khải đáp.

Vẫn vậy.

Ngắn.

Và đủ.

Nhiên bật cười khẽ.

Không phải vì buồn cười.

Chỉ là… cảm thấy thú vị.

“Cậu nói chuyện tiết kiệm thật đấy.”

Khải nhìn cô.

Một thoáng rất nhanh.

“Không biết nói gì.”

Câu trả lời này khiến Nhiên im lặng.

Không phải vì hết chuyện.

Mà vì… hiểu.

Có những người không phải không muốn nói.

Chỉ là không quen nói ra.



Một cơn gió thổi qua, mang theo hơi nước lạnh buốt.

Nhiên khẽ rùng mình.

Khải nhìn thấy.

Cậu không nói gì, chỉ hơi nghiêng người, đứng chắn phía ngoài hiên, như một phản xạ rất tự nhiên.

Gió bị chặn lại.

Cơn lạnh cũng giảm đi một chút.

Nhiên nhận ra điều đó.

Nhưng cô không nói.

Chỉ lặng lẽ siết chặt cuốn sổ trong tay.

Một cảm giác rất nhỏ len vào.

Không rõ ràng.

Nhưng đủ để khiến tim đập lệch đi một nhịp.



“Hay là… chạy về?”

Nhiên lên tiếng, như thể vừa đưa ra một quyết định lớn.

Khải nhìn ra mưa.

Rồi nhìn lại cô.

“Ừ.”

Không do dự.

Không hỏi thêm.

Cả hai cùng bước ra khỏi hành lang.

Mưa đập xuống vai, xuống tóc, xuống cả những suy nghĩ còn chưa kịp gọi tên.

Nhiên chạy trước.

Khải theo sau.

Khoảng cách giữa họ không xa.

Nhưng cũng không gần.

Những vũng nước bắn lên theo từng bước chân.

Tiếng cười của Nhiên vang lên giữa cơn mưa, trong trẻo và bất ngờ, như một điều gì đó vừa thoát khỏi sự kìm nén.

Khải không cười.

Nhưng khóe môi cậu khẽ động.

Rất nhẹ.

Đến mức nếu không nhìn kỹ, sẽ không ai nhận ra.



Đến cổng trường.

Nhiên dừng lại, thở gấp.

Tóc cô ướt sũng, dính vào má.

Khải đứng cách cô một bước, cũng ướt không kém.

Hai người nhìn nhau.

Lần này, không ai quay đi trước.

Không ai nói gì.

Nhưng khoảng cách… dường như đã thay đổi.

“Mai gặp lại.”
Nhiên nói.

“Ừ.”
Khải đáp.

Vẫn là một chữ.

Nhưng lần này, không còn xa lạ như trước.



Nhiên chạy đi trước.

Bóng cô nhỏ dần trong màn mưa.

Khải đứng lại một lúc.

Ánh mắt dõi theo.

Không rõ vì sao.

Chỉ là… chưa muốn quay đi.

Một cánh hoa phượng rơi xuống, dính vào vai áo cậu.

Đỏ.

Nổi bật trên nền trắng.

Cậu đưa tay lấy xuống.

Nhìn một lúc.

Rồi buông ra.

Cánh hoa rơi xuống đất, bị nước cuốn đi.

Giống như một điều gì đó… vừa bắt đầu.

Nhưng chưa ai kịp nhận ra.



Đêm hôm đó.

Nhiên mở cuốn sổ ra.

Một trang giấy trắng.

Cô cầm bút.

Dừng lại rất lâu.

Rồi viết xuống một dòng:

“Ngày đầu tiên gặp một người… không giống ai.”

Cô nhìn dòng chữ ấy.

Rồi khẽ cười.

Không xóa.



Ở một nơi khác.

Khải nằm trên giường, nhìn trần nhà.

Tiếng mưa vẫn rơi.

Đều đặn.

Không ngừng.

Cậu nhắm mắt.

Trong đầu thoáng qua hình ảnh một cô gái đứng dưới hành lang, đưa tay hứng mưa.

Rất bình thường.

Nhưng lại… không thể quên.



Cơn mưa kéo dài suốt đêm.

Không ai biết rằng…

có những thứ cũng bắt đầu từ đó.

Âm thầm.

Lặng lẽ.

Và không thể quay lại.